Ngày
xửa ngày xưa, rất xưa… Vào thời mà loài người chỉ có chàng A-đam và
nàng E-va sống trên thiên đàng, khi đó cuộc sống của họ thật là vui vẻ.
Chàng A-đam suốt này ca hát, rong ruổi theo hươu, theo nai, tìm kiếm
những mảnh đất mới đầy hương đồng gió nội. Còn nàng E-va chỉ mải đuổi
bướm, hái hoa và ca hát. Hai người chưa biết "ái tình" là gì nên chưa ai
từng thốt lên "ái chà chà" khi trông thấy người kia.
Rồi
một hôm, xuất hiện con rắn hoa đến ở chung với hai người ngay trong
"thiên vườn" như bao con vật khác. Nhưng rắn là loài tinh quái, nó biết
A-đam và E-va có một bí mật mà chính hai người cũng không biết, và nó
hiểu rằng họ sẽ không "trông thấy bí mật nếu không dùng "bửu bối". Vậy
là nó xui hai người ăn trái cấm, trái mà ngày nay chúng ta gọi là quả
táo. Và…
Lúc đầu, A-đam lấy làm sung sướng và hạnh phúc
lắm lắm. Chàng ca hát nhiều hơn, tập thể hình nhiều hơn và còn hái rất
nhiều hoa tặng E-va nữa. Nhưng cũng từ đó, chàng A-đam mất hẳn tự do, đi
phải thưa về phải báo, hễ uống chút rượu hay về nhà khuya là bị E-va
cằn nhằn liền. Hoặc giả ăn xong mà chàng chưa kịp dọn, sẽ được nghe "lời
không nhạc" ngay, đâu còn được… "cười suốt 24h" như ngày nào. Lúc đầu
để nàng vui lòng nên A-đam chấp nhận tất cả, chịu cả sự quản lý về giờ
giấc mà không phàn nàn gì. Rồi dần dần chàng thấy tù túng quá. A-đam đâm
ra buồn bực, hay cáu gắt và… chống đối. cười suốt 24H
Thế
là các cuộc cãi vã diễn ra. Nhiều lần hai người lời qua tiếng lại ỏm củ
tỏi, khiến "thiên vườn" náo động. Trời lấy làm bực, bèn đuổi cả hai
người xuống trần gian. Trời cũng đuổi luôn con rắn (là nguyên nhân đầu
tiên của sự ồn ào đó) xuống mặt đất.
Cuộc sống trần
gian của A- đam còn khốn khổ hơn trên thiên đàng. Vì ở đây có quá nhiều
thứ để E-va đòi hỏi: siêu thị, phim ảnh, vàng bốn số 9, quần áo, xe máy,
nhà cửa… Dĩ nhiên là A-đam lấy làm bực với E-va lắm, nhưng chàng còn
bực với con rắn hơn. "Nếu nó không xui ta ăn táo thì đâu đến nỗi này!" –
Chàng nghĩ.
Việc đầu tiên là chàng đuổi con rắn ra
khỏi nhà, bắt nó sống chui lủi bờ bụi cho hả giận. Buồn thay, cái sự hận
của A-đam càng ngày càng tăng, chàng phải uống rượu cho vơi đi mà không
được. Và vì uống rượu hoài nên A-đam phát hiện ra rằng nếu rượu được
ngâm thêm cái gì đó thì uống vào sẽ "phê" hơn, chuyện này chắc chắn đàn
ông ai cũng thích!
Lúc đầu, chàng uống rượu ngâm cây cỏ
(sau này con cháu gọi là rượu thuốc). Rồi chàng nảy ra ý tưởng ngâm con
rắn vào rượu, uống rượu đó mới hả cơn hận thù. Thế là số phận con rắn
đó được định đoạt trong hũ rượu. Cũng may mà nó đã kịp lấy vợ, sinh con
duy trì nòi giống.
Nhưng E-va vẫn còn đó với bao nỗi
phiền toái cho A-đam. Hơn nữa, bà E-va còn dạy cho con cái, cháu gái
cách ngự trị những chàng A-đam trẻ khác.
Ngày nay, các đấng mày râu lớp A-đam hậu sinh vẫn uống rượu rắn dài dài cho hả cơn hận sầu là vì thế!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét